Các bạn biết tôi học ai không?
Tôi là một cô công nhân may. Mười năm trong nghề, tôi chưa dám nghỉ làm một ngày nào. Không phải vì tôi chăm hơn người ta, mà vì tôi biết rất rõ một điều: cứ nghỉ một ngày là mất tiền một ngày. Với người sống bằng đồng lương tính theo sản phẩm như tôi, nghỉ là xót.
Vậy mà có một lần, tôi dám xin nghỉ nguyên một tuần. Để lên máy bay. Bay vào Nha Trang. Đi học.
Bài viết này là nhật ký thật của 5 ngày đó — không tô vẽ, không cắt bớt chỗ quê mùa. Vì tôi nghĩ, nếu bạn cũng đang đứng ở vạch xuất phát giống tôi, bạn cần nghe một câu chuyện thật, chứ không phải một tấm ảnh sống ảo.
Ngày 0 — Chuyến bay delay và một lời nói dối với bố mẹ
Ngày tôi đi, bố mẹ ủng hộ. Bố còn đích thân đưa tôi ra sân bay. Tôi biết ơn điều đó vô cùng — không phải nhà nào cũng có một người bố sẵn sàng chở con gái đi làm một việc mà chính con cũng chưa chắc chắn kết quả.
Nhưng bên cạnh lòng biết ơn ấy, tôi giấu một điều: tôi đã nói dối bố mẹ về số tiền đi học.
Tôi không dám nói ra con số thật. Vì số tiền đó bằng cả một năm tôi ngồi máy may. Tôi biết, nếu tôi nói thật, thứ tôi nhận lại sẽ không phải là lời chúc, mà là thêm một sự ngăn cản. Mà lúc đó tôi sợ nhất là bị ngăn cản — vì chính tôi cũng đang lung lay. Chỉ cần thêm một người kéo tay lại, có lẽ tôi đã không bước lên máy bay.
Chuyến bay của tôi đặt lúc 18h. Nhưng delay. Delay đến tận 22h mới cất cánh. Tôi ngồi ở sân bay, ôm cái vali và cả một mớ lo lắng, tự hỏi mình có đang làm một chuyện điên rồ không. Về đến khách sạn thì đã 1 giờ sáng hôm sau.
Đó là một trải nghiệm khá thú vị của tôi — lần đầu đi máy bay một mình, lần đầu tự xoay xở ở một thành phố lạ lúc nửa đêm. Sợ, nhưng cũng thấy mình… lớn hơn một chút.
Ngày 1 — Đứa nhà quê lên phố và “con bò đội nón”
Trải nghiệm thứ hai của tôi là cái khách sạn.
Tôi chưa từng ở chỗ nào sang như vậy. Buffet sáng, ăn trưa, ăn tối — món nào cũng ngon, cũng lạ. Tôi như một đứa nhà quê lần đầu lên thành phố, ngơ ngác trước những thứ mà với người khác chắc là bình thường, còn với tôi là xa xỉ.
Thật lòng, nếu không có chị cùng phòng chỉ cho tôi từng thứ, chắc tôi đã như “một con bò đội nón” (quê tôi hay nói vậy) — cái gì cũng không biết, lóng ngóng đủ đường.
Rồi vào học. Hôm đó thầy giao rất nhiều bài tập. Và đây là chỗ tôi muốn nói thật nhất:
Tôi thức đến tận 4 giờ sáng mà vẫn không làm xong bài.
Không phải vì bài khó với người ta. Mà vì tôi làm gì có kỹ năng dùng máy tính. Mọi thứ với tôi đều quá mới. Nói “thức đến 4 giờ sáng” cho oai vậy thôi, chứ thật ra tôi ngồi mò đi mò lại mãi mà vẫn chưa ra. Cả buổi đầu, bài của tôi gần như là các anh chị Eagle (những học viên đi trước, hỗ trợ lớp) làm giúp.
Tôi đi ngủ với cảm giác mình đúng là kẻ tụt hậu nhất phòng.
Ngày 2 — Tự làm được “một chút chút” mà vui cả ngày
Sang ngày thứ hai, tôi vui hơn một tí. Lý do rất nhỏ thôi: tôi tự làm được một chút chút. Không còn phải để anh chị Eagle làm hết như hôm trước.
Nghe thì buồn cười — người ta làm được cả bài, tôi mừng vì làm được “một chút”. Nhưng ai từng bắt đầu lại từ con số 0 sẽ hiểu: cái “một chút chút” đầu tiên ấy quý lắm. Nó là bằng chứng đầu tiên rằng mình có thể, chứ không phải không bao giờ.
Kiến thức thầy cho thì khỏi phải nói — quá choáng ngợp, phải gọi là đỉnh nóc kịch trần. Mỗi ngày tôi nhặt được thêm một tí. Một tí, một tí… vậy mà cứ thế tôi đi qua ngày 3, ngày 4, rồi ngày 5 lúc nào không hay.
Điều tôi mang về nhiều hơn cả bài học: con người ở đó
Nếu ai hỏi 5 ngày đó cho tôi điều gì lớn nhất, tôi sẽ không kể trước tiên về kiến thức. Tôi kể về con người.
Các học viên ở đây rất nhiệt tình, vui vẻ, hòa đồng. Họ sẵn sàng chia sẻ cho tôi những gì họ biết, không giấu nghề, không coi thường một người mới lơ ngơ như tôi. Ở giữa những người giỏi hơn mình rất nhiều, tôi không thấy mình bị bỏ lại — tôi thấy mình được kéo đi.
Và tôi hiểu ra: một khóa học tốt không chỉ nằm ở bài giảng. Nó nằm ở việc bạn được đặt vào giữa những người đang cố gắng giống bạn, nhưng đi trước bạn vài bước — đủ gần để bạn với tới, đủ xa để bạn phải vươn lên.
Vậy tôi học ai?
Quay lại câu hỏi đầu bài: các bạn biết tôi học ai không?
Tôi học lớp IPS 16 của thầy Phạm Thành Long.
Nếu bạn chưa biết Phạm Thành Long là ai, thì nói ngắn gọn: thầy là một luật sư, doanh nhân và diễn giả đào tạo khởi nghiệp — kinh doanh mà rất nhiều người Việt biết đến. Còn với riêng tôi, thầy là người đã cho một cô công nhân may dám tin rằng: mình cũng có quyền bắt đầu lại, dù xuất phát điểm chẳng có gì ngoài một khát khao chưa tắt.
Bạn có thể tìm hiểu thêm về thầy tại trang chính thức: phamthanhlong.vn.
Lời nhắn cho người đang chần chừ giống tôi ngày đó
Tôi viết bài này không phải để khoe mình đã đi học ở đâu, ở khách sạn nào. Tôi viết cho người phụ nữ đang ngồi đọc mà trong tay chưa có gì chắc chắn — giống hệt tôi cái đêm ngồi ở sân bay đợi chuyến bay delay.
Nếu bạn cũng đang sợ: sợ tốn tiền, sợ bị người nhà ngăn, sợ mình quê mùa không theo kịp ai — tôi hiểu. Tôi đã đi qua đúng từng nỗi sợ đó. Và điều tôi học được không phải là “cứ liều đi rồi thành công”. Mà là: bạn không cần giỏi ngay từ đầu. Bạn chỉ cần dám làm được “một chút chút” đầu tiên — rồi ngày mai thêm một chút nữa.
Còn bây giờ, nếu bạn đang cầm trên tay một tấm vé (một khóa học, một cơ hội, một quyết định) mà chưa dám bước — tôi chỉ muốn nói: chuyến bay của tôi delay 4 tiếng, tôi đến nơi lúc 1 giờ sáng, và tôi vẫn không hối hận một giây nào.
Tôi là Lưu Thị Mơ — từ cô công nhân may với 10 năm ngồi máy, tôi đang làm lại cuộc đời từ con số 0 và đồng hành cùng những phụ nữ giống mình. Tôi là học viên lớp IPS 16 của thầy Phạm Thành Long.
